ÔN THI ĐIỂM CAO

Câu chuyện của Thành

“Trẻ em như búp trên cành

Biết ăn, biết ngủ, biết học hành là ngoan”

  Bác Hồ đã nói về quyền của trẻ em như vậy, nhưng có những đứa trẻ sinh ra đã bắt buộc đã phải trở thành “người lớn”, vì không có ai dành cho em được cái quyền ấy. Những “số phận” phải đi tìm cái ăn, phải mưu sinh và không dám nghĩ đến những quyền đáng ra em phải được có. Một trong những mảnh đời ấy hiện đang là học sinh H123 An Phú, em là học sinh không dám dành cho mình những thứ mà em nghĩ là “ước mơ”.

  Sinh ra tại vùng đất Miền Tây sông nước, Nguyễn Văn Thành không được may mắn như những bạn nhỏ khác, em phải bắt đầu cuộc sống của mình trên chiếc ghe (xuồng) chứ không phải là đất liền. Những ngày đó Thành phải cùng cha mẹ bắt cá, tôm tép hay theo cha mẹ đi làm thuê để mưu sinh nơi đây. Đêm về cái lạnh của gió và nước, cái chồng chềnh của sóng sông hay là những tiếng tàu chạy ngang khiến giấc ngủ của gia đình chưa một lần được ngon giấc.

  Cái khốn khó của cuộc sống đã khiến con người ta thay đổi, ba Thành trở nên mê bia rượu, ông thường ngồi bên chén rượu hay giải sầu bằng những cốc bia và trở về nhà trong trạng thái say sỉn, ông la mắng mẹ con Thành.

  Năm 4 tuổi đáng ra những đứa trẻ được đi mầm non còn Thành theo cha mẹ mưu sinh, năm 6 tuổi thay vì cắp sách đến trường như bao đứa trẻ khác thì Thành phải “đi làm” bằng những công việc nhỏ giúp gia đình thêm thu nhập và đồng nghĩa với việc “Thành không được đi học”.

   Năm Thành 9 tuổi Thành có em gái, tuy thêm một miệng ăn nhưng gia đình có tiếng cười, có tiếng “ oe oe oe” mỗi ngày nhưng đó là khoảng thời gian nặng nhọc nhất của gia đình. Mẹ vì sinh em bé mà không thể đi làm, gánh nặng lại đè lên đôi vai của cha Thành. Mệt mỏi, áp lực ông lại tìm đến bia rượu và còn nhiều hơn trước, những cuộc là mắng cãi vả xảy ra thường xuyên, ba mẹ con chỉ biết ôm nhau khóc, khóc để trôi đi những khó khăn buồn tủi cuộc đời.

  Nhưng rồi sự chịu đựng nào cũng có giới hạn, ngày em Thành tròn 1 tuổi là sự đỉnh điểm của chịu đựng, ông đi về trong tình trạng “trái đất quay cuồng”, ông chửi mẹ con Thành đánh đập họ, khiến ba mẹ con Thành phải nhờ sự cầu cứu của Ngoại và Cậu, họ phải trốn đi trong đêm mưa dù biết rằng sẽ thêm khó khăn khi cuộc sông không có người đàn ông trụ cột.

  Thương con và cháu Ngoại và Cậu của Thành cùng theo lên Bình Dương, họ lập nghiệp và mưu sinh nơi đây. Lúc đó nơi đây họ gặp khó khăn bao điều, họ không biết chữ, họ không có thứ gì trong tay và không biết bắt đầu từ đâu. Họ làm tất cả công việc mà người ta thuê, ngày rau ngày cháo. Có đêm mưa giột họ chỉ biết ôm nhau và ngủ trong đêm mưa lạnh giá.

  Vì con, mẹ nhờ ngoại chăm cháu quyết tâm tìm công việc ổn định ở quê mới lên bị họ chèn ép bắt nạt nhưng phải chấp nhận. Thành và Ngoại phải thay nhau canh em và người còn lại đi bán vé số để tăng thêm thu nhập cho gia đình.

  Có những ngày Thành phải dắt em đi bán vé số, địa điểm quen thuộc của em là ngã tư DT743 giao với Cao tốc Mỹ Phước Tân Vạn. Có ngày được 100 -200 tờ có ngày được vài chục tờ cứ như vậy mà cuộc sống trôi qua nhưng trong Thành “ em vẫn là người mù chữ”. Làm sao được khi không có hộ khẩu, gia đình lại quá khó khăn, thì tiền đâu mà  nuôi em ăn học rồi còn em nhỏ còn tiền ăn gia đình còn tiền trọ. NNawm tháng trôi qua họ sống trong bốn bức tường chưa đầy 12 mét vuông cho  con người. Mỗi người họ chỉ có 2 3 bộ đồ, trong phòng  thứ giải trí duy nhất của cả gia đình là chiếc tivi 14 inch được đặt ngay góc nhà.

  Nhưng điều khổ nhất với họ là con chữ, không ai trong gia đinh biết chữ họ không thể biết giá tiền phòng trọ, họ không được biết được trong những tờ báo nói gì viết gì nhưng họ cũng chẳng biết làm sao khi không thể đi học và cũng chẳng thể lo cho Thành đi học.

  Mẹ thường đi làm lúc 7h còn Ngoại thì đi bán sớm hơn, 6h trên tay Ngoại đã có 200 tờ vé số, ngoại rong ruổi trên các tuyến đường, khi mệt Ngoại nghỉ, thường thì Ngoại bán buổi sáng Thành trông em, còn buổi chiều là Thành sẽ đi bán.

  Như những buổi sáng khác, Mẹ đi làm Ngoại đi bán, Thành thì trông em. Nhưng ngày bán vé số hôm đó là ngày đặc biệt với cả gia đình Thành đặc biệt là em Thành. Hôm đó Ngoại bán tại chợ An phú và tình cờ hôm ấy là ngày khai trương H123 An Phú, nhưng hôm ấy Ngoại không dám vô “ Ngoại ngại”. Hôm sau khi đi bán gặp ai Ngoại cũng hỏi về H123 An Phú, sau đó mới dám đến H123 để hỏi cho Thành và câu đầu tiên Ngoại hỏi là “Cô ơi, cháu tôi không đi học, muốn học ở đây nhưng….có đắt không Cô? ”. Vậy là Thành đến H123 ngay hôm ấy cùng 1 người bạn đồng cảnh ngộ, cả hai chỉ dám ngồi một chổ và đợi Thầy Cô dắt lên. Thành vào lớp 1 ở cái tuổi của các bạn lớp 7.

  Ở những ngày đầu Thành khá bở ngỡ bởi không gian học, bạn bè, Thầy Cô, chiếc bảng cây bút…. Thành là người chăm học, các bài tập đều làm ở H123 và chưa ngày nào Thành vắng mặt. Còn nhớ, hôm đó Thành đến vào lúc lớp gần tan, gặp Ngoại thì mới biết em sốt cả ngày nhưng em không muốn bỏ học, em muốn đến lớp. Tuy không phải là học sinh giỏi của tháng hay của năm nhưng em là gương mặt điển hình của học sinh chăm học và chịu khó.

  Đến nay cũng hơn 1 năm, giờ Thành đã đọc được báo đã biết cộng trừ, đã cho bà biết số tiền phải trả cho chủ trọ. Rồi từ đó Thành tự tin hơn hẳn, tính cách của Thành cũng thay đổi, ngoan hơn, năng động hơn… Thành trở thành phiên dịch viên cho cả gia đình ở những tin tức trên báo hay trên những tờ giấy…

 

Facebook Comments

Next Post

Previous Post

Leave a Reply

© 2019 H123 English Afterschool Center

Theme by Anders Norén

%d bloggers like this: